THIỀN SƯ ĐỐT TƯỢNG PHẬT:
Thiền sư Đan Hà ban đầu vốn là một học trò, đi thi lận đận mãi. Về sau, ông tò mò muốn tìm hiểu Phật pháp, bèn tìm đến đạo tràng của Thiền sư Đạo Nhất, một thời gian ông được Tổ Đạo Nhất gửi đến tu học với Tổ sư Thạch Đầu, sau ba năm tu học với Tổ Thạch Đầu thì đắc đạo, trở về với đạo tràng của tổ Đạo Nhất. Trở về chùa, ông đi thẳng vào Tổ Đường mà không đảnh lễ, còn leo lên ngồi trên lưng tượng Bồ Tát Văn Thù. Sư chúng thấy vậy thất kinh không dám làm gì, lên thưa với Tổ Đạo Nhất. Thiền sư xuống Tổ Đường thấy Đan Hà thản nhiên ngồi trên lưng tượng đức Văn Thù, Tổ thích quá liền nói: "Ô, ngã tử thiên nhiên!" (ồ, con ta tự nhiên quá!) Đan Hà mới bước xuống lạy Tổ: "Cám ơn hòa thượng đã ban pháp danh cho con", từ đó thiền sư Đan Hà có tên là "Đan Hà Thiên Nhiên". Tổ sư Đan Hà sinh năm 739, tịch năm 824.
Có lần Tổ Đan Hà đến chùa Huê Lâm vào mùa Đông, khí hậu rất lạnh. Tổ thấy mọi người trong chùa tu học rất siêng nhưng lại cố chấp, thà chịu rét, chịu cóng chứ không có củi sưởi. Tổ bèn lấy một tượng Phật bằng gỗ, chẻ ra bỏ vào lò để sưởi. Tất cả các thầy ở trong chùa đều phản đối. Họ đi thưa với thầy viện chủ.
Viện chủ hỏi: "tại sao dám đốt tượng Phật?"
Tổ Đan Hà lấy cây que khơi tro than ra tìm gì đó.
Viện chủ hỏi: "Tìm cái gì?"
Tổ nói: "Tìm ngọc xá lợi".
Viện chủ hỏi: "Tượng gỗ làm sao có xá lợi?"
Tổ mới nói: "Nếu tượng gỗ này không có xá lợi thì đem mấy cái tượng gỗ khác xuống đốt cho luôn."
Lúc đó vị viện chủ giác ngộ, biết đây là bài học cho mình. Thiền sư Nhất Hạnh của ta nói rằng, đốt một tượng Phật mà giúp cho người khác giác ngộ thì cũng không tốn kém gì.
Chú thích của Ske: Bồ tát Văn Thù: Một vị bồ tát quan trọng của Phật giáo, chủ về trí tuệ, người tu Phật cảm thấy trí tuệ tăm tối mù mịt thì thường tụng niệm: Nam mô đức Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát.
Xá lợi: Những vị tu hành đắc đạo như Phật, khi chết xác được đem thiêu, trong tro than thường tìm được những vật thể không bị cháy, có những tính chất đặc biệt như rất cứng, có ánh sáng đẹp như ngọc, được gọi là ngọc xá lợi.
Lời bàn của Ske: Tụng kinh, niệm Phật, tô tượng đúc chuông, ấy chỉ là những cái hình thức bên ngoài. Các nhà tu hành ngày ấy và ngày nay nữa quá coi trọng cái hình thức bên ngoài ấy, mà không biết rằng, Phật đâu có nằm trong các pho tượng mà thờ, Phật đâu có nằm trong các kinh sách để mà tụng. Có vị thiền sư nhận thấy kinh sách chả giúp ích gì cho mình, đã đốt hết kinh sách đi, về nhà làm ruộng, và trong khi làm ruộng thì ông chợt "ngộ" ra và đắc đạo! Thế mới biết rằng con đường đặc đạo thật độc đáo, chả ai giống với ai, người này tụng kinh thì ngộ nhưng người khác thì tụng kinh cả đời cũng không ngộ được, với người như vậy thì mang theo kinh sách, thờ tượng Phật cả đời cũng chả có ích gì. Thiền tông đặc sắc ở chỗ đó, những người dám đốt tượng, đốt kinh sách mà ngộ đạo thì Ske chỉ thấy ở Thiền tông.
Chuyện vui cửa Thiền - Lịch Sử Việt Nam
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment