Tuesday, April 6, 2010

CHUYỆN BÀ GIÀ HAY TỤNG KINH

(Dẫn nguồn: Người vô sự, Tác giả Thích Nhất Hạnh)

Ngày xưa, tờ báo Đuốc Tuệ có đăng chuyện một bà ở miền Bắc. Bà rất siêng niệm Phật A Di Đà. Bà niệm năm này sang năm khác. Nhưng không thấy bà có chuyển hóa gì cả, bà vẫn dữ như thường, hàng xóm ai cũng sợ bà. Mỗi khi bà mất một con gà, bà leo lên ngồi trên nóc nhà mà chửi. Hồi đó chưa ai có máy microphone nên leo lên nóc nhà để chửi thì mọi người mới có thể nghe. Bà chửi như thế này:"Mầy ăn gà của bà thì cha mày bị cái này, mẹ mày bị cái kia..." Có một ông hàng xóm muốn cho bà một bài học. Hôm đó, cũng như thường lệ, đúng giờ bà thắp nhang đèn chuông mõ để tụng kinh, vừa mở miệng "Nam mô A DI Đà Phật" thì ông hàng xóm gọi to ngoài cổng: "Bà Tư ơi, bà Tư!". Bà Tư gõ mõ lớn hơn để chứng tỏ rằng bà đang bận việc rất quan trọng, đó là tụng kinh niệm Phật,ông đừng có quấy rầy bà. Nhưng ông hàng xóm giả bộ không nghe, kêu to hơn nữa: Bà Tư ơi, bà Tư! Bà Tư lại càng thỉnh chuông gõ mõ to hơn nữa, để nói với ông hàng xóm rằng: đừng quấy rầy tôi trong khi tôi đang làm công việc linh thiêng quan trọng này. Rồi bà lại niệm: Nam mô A Di Đà Phật. Bà cứ tiếp tục niệm, ông hàng xóm ở ngoài cứ gọi, bà niệm to hơn thì ông gọi càng to hơn. Cứ như thế hai bên thi nhau rống lên. Cuối cùng, giận quá, bà quăng chuông mõ, bỏ ra ngoài đứng chống nạnh chửi: "Tiên sư nhà nó, tao đang tụng niệm Phật mà nó cứ đến phá như vậy." Lúc đó ông hàng xóm tươi cười nhìn bà nói: "Trời đất ơi, tôi mới gọi bà có bốn, năm chục lần mà bà Tư đã nổi giận như vậy. Trong khi bà Tư cứ gọi Phật A Di Đà suốt ngày suốt đêm, năm này qua năm khác như vậy, chắc là Phật giận bà Tư giữ lắm "



Câu chuyện trên làm Ske nhớ đến 1 chuyện trước đây do Osho viết: Linh mục John là người rất ngoan đạo, ông cầu kinh buổi sáng, buổi trưa, buổi tối, trước khi đi ngủ, không ngày nào lơ là. Bên cạnh nhà ông có một tên đồ tể chả bao giờ thèm cầu nguyện. Bất ngờ cả hai cùng chết một ngày. Linh hồn cả hai chờ ở cổng Thiên Đường để nghe Chúa phán xử. Thấy mặt 2 người này, Chúa phán ngay: Tên đồ tể được ở Thiên Đường, còn ông linh mục kia xuống Địa Ngục. Linh mục John thấy oan ức quá, liền kêu: Xin chúa hãy công bằng, con cả đời một lòng thành kính với Chúa, còn hắn (chỉ tên đồ tể) thậm chỉ chả bao giờ cầu kinh cơ mà?

Chúa xua tay đáp: Ta biết ta biết, nhưng việc gì cũng có lý do cả. Tại ngươi cứ reo réo gọi tên ta suốt cả sáng, cả trưa cả chiều, đến tối ta đang đi ngủ vẫn bị ngươi gọi dậy, ta không lúc nào được yên với ngươi. Ở trần gian mà ngươi còn làm phiền ta đến như vậy, cho ngươi ở Thiên Đường thì ta còn khổ sở đến mức nào. Vậy ngươi xuống địa ngục là xứng đáng rồi. Tên đồ tể kia thì chẳng bao giờ làm phiền đến ta, ngươi so đo làm sao được .
Chuyện vui cửa Thiền - Lịch Sử Việt Nam

No comments:

Post a Comment