Tuesday, April 6, 2010

Chuyện vui cửa Thiền - Lịch Sử Việt Nam

LẠI CHUYỆN THIỀN SƯ VÀ TÔ ĐÔNG PHA:

Sau lần thua đó, Tô Đông Pha càng thêm khâm phục thiền sư, nhiều lần đến chùa chơi, nghe pháp thoại và trò chuyện cùng thiền sư, càng thêm tâm đắc đạo Phật. Nhà Tô cách chùa 1 con sông, mấy hôm mưa gió không lên chùa chơi được thấy nhớ chùa. Tô bèn làm 1 bài thơ, bảo tiểu đồng mang đến gửi cho nhà sư. Đại ý bài thơ là: Lòng Tô Đông Pha ta tin tưởng sâu sắc Phật Pháp, dẫu có tám ngọn gió lớn cũng không lay chuyển được.

Nhà sư xem xong, lấy bút phê vào hai chữ, rồi nhờ tiểu đồng mang trở về. Nhận được thư của nhà sư, Tô hí hửng lắm, chắc nhà sư thấy được chân tình của ta rồi. Không ngờ, mở thư ra chỉ thấy 2 chữ: "phóng khí"! (đánh rắm! Thiền sư bảo, lời của ông thối như đánh rắm ấy).

Tô Đông Pha bừng bừng tức giận , đang mưa gió cũng chèo thuyền sang sông, chạy thẳng lên chùa. Nhà sư đã đợi ở đó từ bao giờ. Tô hầm hầm nói: Tôi với ông đi lại đã nhiều năm, lòng thành của tôi với Phật pháp ai cũng biết rõ, vậy mà sao ông lại dám đối với lòng thành của tôi một cách quá quắt như thế?

Thiền sư tươi cười đáp:

- Thế Tô Đông Pha vững vàng tám ngọn gió thổi không lay đâu rồi? nay mới có 1 ngọn gió mà ngài đã phải lặn lội mưa gió chèo thuyền sang sông thế này?

Tô đớ người ra. Lại cáo lui, đội mưa chèo thuyền về



Lời bàn của Ske: Tô học sĩ học thông biết nhiều, Phật pháp am hiểu, nhưng chỉ có cái hiểu thôi, chưa có tâm Phật, nên vẫn còn ham muốn tranh biện hơn thua, vẫn còn nổi giận. Thế nhưng tự cao tự đại rằng tâm mình thuộc về cửa Phật, tám ngọn gió thổi không lay. "Bốc" lắm thay!
__________________
Chuyện vui cửa Thiền - Lịch Sử Việt Nam

No comments:

Post a Comment