Wednesday, April 7, 2010

CHUYỆN CỦA SKELETON:



Hôm nay, tôi đi làm về sớm, trên đường đi về thấy chùa Pháp Vân liền ghé vào. Giống như nhiều ngôi chùa của Tịnh Độ tông khác, tôi gặp ngay tượng Bồ Tát Quan Âm. Lạy Ngài xong, tôi tiếp tục đi vào sâu trong chùa. Trong sân , ngay trên bàn thờ trước chính điện, có tượng Phật Thích Ca bằng đá trắng, phía dưới ngài là tượng một ông to béo, tay cầm đĩnh bạc lớn, chắc mọi người không khó đoán ra đó là tượng Phật Di Lặc mà nhiều người buôn bán hay thờ để hy vọng Ngài mang lại may mắn. Xương không hề thích thú chút nào với vị Phật to béo bụng phệ, tay cầm đĩnh bạc đó. Một phần bởi Xương ghét những người thờ Phật để mong phước đức, tiền tài, ấy là một kiểu buôn bán, trả giá với Phật. Tượng ông to béo tay cầm nén bạc rõ to kia, rõ là làm cho nhiều người tưởng ông ấy sẽ mang lại tài lộc cho họ, làm họ hiểu sai về đạo Phật!



Dạo trong sân chùa một lát, thấy có một nhà sư ngồi rảnh rỗi, Xương lại gần chào thầy, ngồi xuống hỏi chuyện. Thầy ấy trẻ, có khuôn mặt đẹp trai, đôi mắt trong trẻo vô sự, nói chuyện chậm rãi bình thản. Sau một lúc, Xương đem cái thắc mắc của mình về Phật Di Lặc đem hỏi thầy ấy: Tại sao Phật Di Lặc lại phải một tay cầm tiền, một tay cầm tràng hạt như vậy?

Thầy ấy điềm nhiên đọc mấy câu như sau:

Vô minh: bùn chỉ là bùn
Ngộ rồi mới biết trong bùn có sen.
Vô minh: Tiền chỉ là tiền
Ngộ rồi mới biết trong tiền có tâm!

Xương nghe thế bỗng lạnh toát người. Thầy ấy nói tiếp:

- Tay Phật Di Lặc cầm nén bạc, nhưng mắt Ngài không nhìn về nén bạc đó, tâm ngài không dính mắc vào nén bạc. Những đứa trẻ véo tai, véo mắt ngài mà ngài vẫn thản nhiên tươi cười, đó là vì NGài đã không còn dính mắc vào sáu căn, sáu trần kia nữa.

Xương lạy tạ. Chợt hiểu ra rằng mình vẫn bị vướng mắc quá nặng nề vào sắc trần, chỉ thấy tay Ngài cầm bạc mà không thấy tâm ngài không có bạc. Thầy ấy kể lại chuyện Thiền sư cõng gái cho Xương nghe. Xương dốt nát thay, trước đây chính mình đã kể câu chuyện đó với mọi người, thế mà đạo lý của nó Xương vẫn không ngộ, để hôm nay nghe sư thầy ấy nói mới lạnh toát cả người.

Hỏi ra mới biết, thầy ấy tên là Hiếu, trước đây đã dạy luyện thi Đại học khắp khu Bách Khoa và Đại Học Y, có thời điểm thầy ấy kiếm được đến 300 triệu một tháng, có đến 2 căn nhà ở Hà Nội này. Nhưng thầy cũng nói, giai đoạn thầy ấy kiếm được nhiều tiền nhất là giai đoạn buồn nhất, từ sáng đến tối lúc nào cũng vội vàng, không có lấy một lúc thảnh thơi uống một chén cà phê. Sau đó thầy quyết nghỉ ngơi một chuyến, đi sang Ấn Độ chơi. Một hôm, đang ngồi một mình ở Bồ Đề Đạo Tràng (Bodh Gaya), thầy ấy thấy cảnh người nông dân thả một đàn dê ra đồng cho chúng gặm cỏ. Có hai con dê húc nhau dữ dội để tranh nhau một đám cỏ. Thầy bỗng nhớ lại ngày trước, thầy thấy đàn lợn ăn chung một máng, có lúc chúng kêu ầm ĩ, cắn lẫn nhau vì tranh nhau một chút cám. Thầy ấy chợt giật mình ngộ ra. Con dê đó rồi cũng bị đưa đi thịt, con lợn đó cũng sẽ chỉ sống được vài tháng nữa, nếu chúng biết như vậy liệu chúng có vui vẻ ăn uống, lồng lộn tranh giành nhau như thế kia không? rồi ngay cả mình cũng có sẵn một bản án tử hình treo, đó là cái chết, thế mà mình vẫn tranh đua với mọi người, vươn lên để hơn người này, hạ người khác. Con người đâu cũng thế cả, thế thì có khác chi con dê, con lợn kia đâu. Trở về từ Ấn Độ, thầy ấy liền đi tu, từ bỏ những thứ trước kia để khoác áo nâu sồng.

Xương tự hỏi, với kiến thức như vậy, với vẻ mặt đẹp trai như vậy, nếu thầy vẫn ở đời thì thầy sẽ có đủ thứ mà người đời mong muốn. Thầy ấy dường như biết sự băn khoăn của Xương, đã nói rằng:

- Nếu mình vào ở khách sạn hay nhà nghỉ một ngày, thì mình có sắm vào đó ti vi, tủ lạnh, máy vi tính, đủ thứ để trang bị cho căn phòng ấy không? Cuộc đời này cũng vậy, 70 năm có thể là dài, nhưng so với chuỗi luân hồi vô tận thì có khác gì một đêm, thân xác này có khác gì nhà nghỉ? Thấy được điều đó thì ta sắm sửa, trang hoàng đủ thứ tiện nghi kia, có ý nghĩa gì?

Còn nhiều điều nữa... Buổi nói chuyện hôm nay đã mang đến cho Xương nhiều cảm khái sâu sắc. Nhưng Xương lại không nhớ nổi pháp danh của thầy ấy là Thích ...Hiếu gì gì đó. Ra cổng chùa, gặp lại tượng Phật Quan Âm, Xương thầm cảm tạ cơ duyên nào đã khiến Xương đến chùa này, gặp thầy này để được chỉ ra những điều mình còn vô minh. Tối thứ 2 hàng tuần thầy ấy sẽ thuyết pháp, Xương nhất định sẽ đến nghe.
__________________
Chuyện vui cửa Thiền - Page 2 - Lịch Sử Việt Nam

No comments:

Post a Comment