Sunday, July 25, 2010

Bauxite Việt Nam: Năm xúc cảm tiêu cực sẽ gây ra đau khổ cho nhân loại

Bauxite Việt Nam: Năm xúc cảm tiêu cực sẽ gây ra đau khổ cho nhân loại: "

5 xúc cảm tiêu cực mà “theo đạo Phật sẽ gây ra những đau khổ cho nhân loại”. Đó là: Dục vọng, sự căm ghét, không hiểu biết, thói kiêu ngạo và sự đố kị. Tác giả bổ sung thêm 2 tội lỗi nữa, theo đạo Thiên Chúa, là sự tham lam và thói dâm ô.

- Sent using Google Toolbar"

Monday, June 28, 2010

101 câu chuyện thiền, Ấn Tống Kinh Điển - VN thu quan

Tetsugen, một kẻ mộ Thiền ở Nhật, quyết định ấn tống kinh Phật, lúc bấy giờ chỉ bằng Hán ngữ. Bản in tạng kinh phải được khắc bằng bản gổ đến sáu ngàn tấm, một công tác to lớn vô lường.

Tetsugen bắt đầu du hành và quyên tiền đóng góp của bá tánh thập phương. Vài kẻ có lòng, biếu ông cả trăm lượng vàng, nhưng hầu hết còn lại thì chỉ cúng vài xu. Ông cảm tạ mỗi khách bố thí lòng tri ân ngang nhau. Sau mười năm Tetsugen kiếm đũ số tiền để khởi sự công tác.
Nhưng lúc ấy sông Uji gây lụt lội. Nạn đói kéo theo. Tetsugen dùng tiền đã quyên góp được để in kinh, phân phát cứu đói. Rồi ông ta lại bắt đầu đi quyên góp trở lại.
Vài năm sau, một trận ôn dịch tràn lan khắp nơi. Lần nữa, Tetsugen lại phân phát hết tiền quyên góp để cứu nhân độ thế.
Ông lại khởi công lần thứ ba, và sau mười hai năm ông đạt được ước nguyện. Bản gỗ in bộ kinh đầu tiên hiện được trưng bày tại Tu viện Obaku ở Kyoto.
Người Nhật thường truyền tụng cho con cháu nghe rằng Tetsugen đã làm ra ba bộ kinh, và rằng hai bộ đầu còn vượt trội hơn bộ chót.

101 câu chuyện thiền, Ấn Tống Kinh Điển - VN thu quan

Friday, June 4, 2010

101 câu chuyện thiền, Nếu Yêu, Hãy Yêu Công Khai - VN thu quan

Hai mươi tăng sinh và một ni sinh tên là Eshun, đang tu thiền với một vị thiền sư. Eshun rất đẹp mặc dù đã cạo đầu và khoác áo nâu sòng. Vài tăng sinh đem lòng yêu trộm. Một tăng sinh viết cho cô một lá thư tình và mong được gặp riêng. Eshun không trả lời. Ngày hôm sau vừa hết buổi giảng của thầy, Eshun đứng dậy nói lớn, ám chỉ vào người đã gởi thư cho cô: "Nếu sư huynh nào đó yêu tôi thực sự thì ngay bây giờ hãy đến đây ôm tôi."

101 câu chuyện thiền, Nếu Yêu, Hãy Yêu Công Khai - VN thu quan

101 câu chuyện thiền, Mọi Thứ Đều Là Thượng Hảo Hạng - VN thu quan

Khi Banzan đi qua chợ nghe được câu chuyện đối thoại giửa anh hàng thịt và người khách mua.

"Bán cho tôi miếng thịt ngon nhất trong hàng của ông," khách bảo.
"Món gì trong hàng của tôi cũng đều thượng hảo hạng cả," anh hàng thịt trả lời. "- đây, bà không thể tìm thấy miếng thịt nào mà không phải là thượng hảo hạng."
Qua câu chuyện, Banzan chợt liễu ngộ.

101 câu chuyện thiền, Mọi Thứ Đều Là Thượng Hảo Hạng - VN thu quan

Con người ai cũng cho mình là tốt nhất, và ai cũng muốn dành cho mình những điều tốt nhất. :)

101 câu chuyện thiền, Mồ Hôi Của Kasan - VN thu quan

Kasan được mời chủ trì cho tang lễ của một vị quan đầu tỉnh.

Ngài chưa hề gặp giới quan quyền, quí tộc bao giờ nên lo lắng. Khi buổi lễ bắt đầu Kasan vả mồ hôi.
Sau đó, khi quay về tự viện ngài cho gọi tất cả môn đồ lại. Kasan thú nhận rằng ngài không xứng đáng làm sư phụ vì ngài không hành xử ở ngoài đời đồng mức giống như trong tự viện cô tịch. Rồi Kasan từ chức và trở thành học trò của một thiền sư khác. Tám năm sau, liễu ngộ, ngài quay trở lại với các môn đồ cũ.

101 câu chuyện thiền, Mồ Hôi Của Kasan - VN thu quan

101 câu chuyện thiền, Lời Mẹ Dạy - VN thu quan

Jiun, một vị Thiền sư phái Shingon, vốn là một học giả chữ Phạn thời Tokugawa. Lúc còn là thiền sinh, ngài hay thuyết giảng cho các đồng môn.

Khi hay tin, mẹ ngài liền viết cho ngài một lá thư: "Con ạ, Mẹ không tin rằng khi con hiến mình vào cửa Phật là cốt để trở thành một cuốn tự điển sống. Biện bác, sành sõi, vẽ vang và tự mãn chẳng đi đến đâu. Mẹ muốn con hãy dẹp cái trò lên lớp đó đi. Hãy dọn mình tĩnh tu trong một tiểu viện ở chốn thâm sơn cùng cốc. Dành mọi thì giờ cho việc thiền quán, may ra con mới ngộ được chánh đạo.

101 câu chuyện thiền, Lời Mẹ Dạy - VN thu quan

Chuyện vui cửa Thiền - Page 10 - Lịch Sử Việt Nam

Phật cầm một nhúm muối rồi hỏi A Nan:

- Này A Nan, nếu ta cho nhúm muối này vào cốc nước, thì cốc nước này có uống được không?

A Nan đáp:

- Nước sẽ mặn lắm, không uống được.

Phật lại hỏi:

- Thế giờ ta cho nhúm muối này xuống hồ nước này, thì nước hồ có uống được không?

A Nan thưa:

- Chỗ muối đó không đủ làm nước hồ mặn, nên vẫn uống được.

Phật nói:

- Đúng đó A Nan. Nếu tâm ta nhỏ như cốc nước, thì một chút muối này cũng khiến ta trở nên phiền não, mệt mỏi, chán nản, bực dọc, và người khác sẽ không thể uống được. Nhưng nếu tâm ta trải rộng ra như hồ nước, thì những thứ ấy sẽ không thể khiến ta phiền não, mệt mỏi, chán nản, bực dọc được, và ta vẫn là hồ nước ngọt cho mọi người.



Cũng vậy thôi bạn ạ. Nếu bạn tu mà không thấy tâm mình mở rộng, không thấy bản lĩnh mình tăng lên, không tăng trưởng được sự nhẫn nhục và lòng kiên trì, thì hẳn nhiên bạn sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi và chán chường khi đạt đến độ uá hiểu chúng sinh, đau những nỗi đau của chúng sinh, xót xa những nỗi xót xa của chúng sinh, mất mát y như mất mát của chúng sinh, bạn hiểu bạn khóc bạn vật vã đau đớn tột cùng y như chính mình bị vậy... etc.

Nhưng bạn nghĩ xem Phật và các vị tu đắc đạo có như vậy không? Sao trông họ luôn từ bi và an lạc, luôn luôn thanh thản? Vì họ không bất lực, họ tràn đầy bản lĩnh và sức mạnh của lòng từ bi. Cho nên họ cũng chứng kiến như bạn, cũng đau nỗi đau của chúng sinh như bạn, nhưng họ không mệt mỏi, không buồn nản và không tìm cách chạy trốn, mà họ chỉ càng thấy mình phải ở lại để biến cõi ta bà này thành cõi tịnh độ. Còn bao giờ sự nghiệp của họ mới thành công, giải thoát được cho bao nhiêu người, thì đó là do duyên và do nghiệp của mỗi người, không phải là điều khiến họ nản lòng.
Chuyện vui cửa Thiền - Page 10 - Lịch Sử Việt Nam

101 câu chuyện thiền, Không Xa Cõi Phật - VN thu quan

Một sinh viên đại học đến thăm Gasan và hỏi: "Có bao giờ ngài đọc Thánh kinh không?

"Không, hãy đọc cho ta nghe," Gasan bảo.
Người sinh viên mở cuốn Thánh kinh và đọc một đoạn ở phần Thánh Ma-thi-ơ (Matthew): "Còn về đồ mặc, sao các ngươi lo lắng làm chi? Hãy gẫm xem hoa huệ ngoài đồng lớn lên thế nào: chẳng lao khổ, chẳng kéo chỉ, nhưng ta nói cùng các ngươi, dẫu Sa-lô-môn vinh hiển cả thể, cũng không mặc được bằng một trong những hoa ấy... Vậy nên, chớ lo lắng chi về ngày mai, vì ngày mai sẽ tự lo lắng cho ngày mai."
Gasan bảo: "Ai đã nói được những lời đó, ta cho là kẽ giác ngộ."
Người sinh viên đọc tiếp: "Hãy xin, sẽ cho, hãy tìm, sẽ gặp; hãy gỏ, sẽ mở. Vì ai xin thì được, ai tìm thì gặp, ai gỏ thì được mở cho."
Gasan nhận xét: "Thật tuyệt. Ai nói điều ấy không xa cõi Phật là bao."

101 câu chuyện thiền, Không Xa Cõi Phật - VN thu quan

101 câu chuyện thiền, Không Vướng Mắc Vào Bụi Trần - VN thu quan

Zengetsu, một thiền sư Trung hoa vào đời nhà Đường, đã viết những lời khuyên này cho môn đồ:

Sống giữa hồng trần nhưng giử không bị vướng mắc vào bụi trần là chánh đạo của kẻ tu Thiền.
Khi nhìn thấy ai làm lành, hãy bắt chước. Khi nghe điều ác nên tránh.
Ngay khi ở trong phòng tối, cư xử như mình đối diện với khách quý. Bộc lộ cảm quan, nhưng không nên vượt quá cái thật tánh của mình.
Nghèo khổ là kho báu của ngươi, không nên đánh đổi nó cho một cuộc sống dễ dãi.
Một người có thể trông giống kẻ khùng, nhưng chưa hẳn đã thế. Biết đâu rằng y đang cẩn thận che dấu sự thông thái của mình.
Đức hạnh là thành quả của sự tự chế. Đừng đánh rơi chúng từ từng trời như là mưa hay tuyết.
Lòng khiêm tốn là nền tảng của mọi đức hạnh. Hãy để cho mọi người sống gần tự biết đến bạn trước khi bạn làm cho họ biết đến.
Một tấm lòng cao thượng không bao giờ trưng ra lộ liễu. Lời của nó như ngọc quý, vô giá, ít khi được bày biện.
Đối với một người thiền sinh chân thật, mỗi ngày là một ngày may mắn. Thời gian trôi qua nhưng y không bị lùi lại. Chẳng có sự vinh quang hay nhục nhả nào làm chùn ý.
Nên khắc khe với chính mình, chứ không phải với người khác. Không nên bàn cãi chuyện đúng hay sai.
Có vài điều, dù đúng, vẫn bị xem như là sai hằng bao nhiêu đời. Giá trị của điều phải, có thể được biết đến sau nhiều thế kỷ, cho nên không việc gì phải vội đòi hỏi có sự biết ơn tức thì.
Hãy sống với nhân duyên và dành kết quả cho luật tối thượng của vũ trụ. Hãy sống qua một ngày trong an nhiên tự tại.

101 câu chuyện thiền, Không Vướng Mắc Vào Bụi Trần - VN thu quan

101 câu chuyện thiền, Không Vướng Mắc - VN thu quan

Kitano Gempo, viện chủ của thiền viện Eihei, viên tịch vào năm 1933 lúc chín mươi hai tuổi. Suốt đời ngài đã giữ mình không để bị chấp trước vào vật gì. Lúc còn là một hành giả khất thực ở tuổi hai mươi ngài gặp một người đồng hành nghiện thuốc lá. Đang lúc cùng đi xuống núi, họ ngừng lại nghỉ dưới một gốc cây. Kẻ đồng hành mời ngài thuốc hút, ngài nhận vì đang đói bụng.

"Thật là thích thú làm sao khi hút," ngài nhận xét. Kẻ kia biếu ngài một ống điếu khác và gói thuốc lá rồi chia tay.
Kitano chợt nghĩ: "Nỗi thích thú này có thể gây trở ngại cho việc thiền định. Trước khi quá muộn, ta nên ngưng lại ngay." Rồi ngài liền quẳng điếu.
Khi hai mươi ba tuổi, ngài nghiên cứu Kinh Dịch, vũ trụ quan sâu xa nhất. Bấy giờ vào mùa đông và ngài cần áo ấm. Ngài viết thư cho sư phụ ở cách xa hằng trăm dặm xin giúp đỡ, và gởi cho một khách du lịch nhờ trao lại.
Mùa đông sắp hết mà chẳng thấy thư hồi âm hay quần áo ấm đâu cả. Kitano liền bốc quẻ Kinh Dịch xem bức thư có đi lạc hay không. Ngài đoán đúng, vì sau đó bức thư từ sư phụ chẳng thấy đả động gì đến quần áo ấm cả.
"Nếu ta dùng Kinh Dịch mà đoán đúng mọi chuyện thì ta sẽ xao lãng việc thiền định,"
Kitano cảm thấy như thế. Rồi ngài liền từ bỏ môn học kỳ bí đó và không bao giờ đoái hoài đến nó nữa.
Khi được hai mươi tám tuổi, ngài học lối viết thảo triện và thơ văn. Ngài trở thành điêu luyện đến nỗi sư phụ ngài còn ca ngợi. Kitano suy ghĩ: "Nếu ta không ngừng ngay, thì ta sẽ trở thành một thi sĩ, mà không phải là một thiền sư." Rồi ngài chẳng bao giờ viết một bài thơ nào nữa.

101 câu chuyện thiền, Không Vướng Mắc - VN thu quan

101 câu chuyện thiền, Không Có Lòng Nhân - VN thu quan

Trung hoa, có một bà lão đã tận tình săn sóc cho một vị tăng hơn hai mươi năm. Bà đã xây một thảo am và lo cơm nước cho ông ta để chuyên tọa thiền. Đến một hôm bà muốn thử xem ông đã tu hành đến đâu. Bà đi tìm được một cô gái xuân tình phơi phới. "Đến ôm ổng," bà bảo cô gái, "rồi hỏi ổng: Bây giờ làm trò gì nữa? "

Cô gái liền tìm đến vị tăng và chẳng bõ mất thì giờ nhào vào ôm và vuốt ve ông ta, rồi hỏi ông ta làm gì tiếp.
"Một cổ thụ mọc trên đá lạnh vào mùa đông," vị tăng trả lời một cách văn hoa. "Còn đâu lửa lòng."
Cô gái trở về thuật lại tự sự.
"Cứ nghĩ ta đã nuôi y hơn hai mươi năm!" Bà già kêu lên giận dữ, "Y đã không màng đến nhu cầu của cô, y đã không rũ lòng giải thích cho cô. Y không cần phải đáp ứng dục tình, nhưng ít ra cũng phải có chút lòng thương."
Nói liền, bà đến đốt rụi thảo am.

101 câu chuyện thiền, Không Có Lòng Nhân - VN thu quan

101 câu chuyện thiền, Kẻ Cướp Trở Thành Môn Đồ - VN thu quan

Vào một đêm trong khi Shichiri Kojun đang tụng kinh thì một tên cướp xông vào với lưởi dao bén đòi tiền hoặc giết ngài.

Shichiri bảo: "Xin đừng náo động. Ông có thể lấy tiền trong ngăn kéo kia", và tiếp tục tụng kinh.
Giây lát sau, ngài kêu lên: "Xin đừng lấy hết tất cả. Ta cần một ít để đóng thuế ngày mai."
Kẽ đạo chích gom góp gần hết và sắp sửa chuồn. "Hãy biết cảm ơn thí chủ chứ," Shichiri nói thêm. Tên cướp nói lời cảm ơn và biến mất.
Vài ngày sau tên cướp bị bắt và thú tất cả mọi tội, trong đó có chuyện liên quan đến Shichiri. Khi Shichiri được vời đến để đối chứng, ngài bảo: "Ông này không phải là kẽ cướp, ít ra là phần có liên quan đến bần tăng. Bần tăng biếu ông ấy một ít tiền và ông ta có tỏ lời cảm ơn."
Sau thời gian ngồi tù, người đàn ông kia tìm đến Shichiri và trở thành đệ tử của ngài.

101 câu chuyện thiền, Kẻ Cướp Trở Thành Môn Đồ - VN thu quan

101 câu chuyện thiền, Hối Cải Thực Sự - VN thu quan

Ryokan hiến mình vào việc tu học Thiền. Một hôm ngài nghe nói đến chuyện người cháu phung phí tiền của cho một đào nương, mặc cho sự nguyền rủa của bà con quyến thuộc. Vã lại y là người thay thế Ryokan trong việc cai quản tài sản của gia đình, mà gia sản xem ra có cơ tan biến, cho nên thân nhân mới đến nhờ ngài ra tay.

Ryokan phải du hành một đoạn đường xa để gặp người cháu mà ngài cách xa đã nhiều năm. Người cháu vui mừng gặp lại người chú và mời ở lại qua đêm.
Cả đêm Ryokan ngồi tham thiền. Đến sáng, gần lúc ra đi ngài bảo người trẻ tuổi: "Ta đã già, tay run. Cháu có thể giúp ta cột dây chiếc dép rơm được không?"
Người cháu hăng hái giúp liền. "Cảm ơn cháu," Ryokan kết thúc, "cháu thấy không, một người trở nên già và yếu mỗi ngày. Hãy bảo trọng lấy thân." Xong Ryokan ra đi, không hề nhắc một lời nào đến cô đào nương hoặc lời quở trách của thân nhân. Nhưng kể từ sáng hôm ấy, tính hoang phí của người cháu chấm dứt.

101 câu chuyện thiền, Hối Cải Thực Sự - VN thu quan

101 câu chuyện thiền, Học Im Lặng - VN thu quan

Đệ tử phái Tendai thường tập quán tưởng trước khi Thiền được du nhập vào Nhật. Có bốn tăng sinh kết bạn và quyết giữ thanh tịnh trong bảy ngày.

Ngày đầu cả bốn đều im lặng. Việc trầm tư mặc tưởng của họ khởi đầu tốt đẹp, nhưng khi đêm xuống và ngọn đèn dầu tàn dần thì một vị buộc miệng gọi kẻ hầu: "Rót thêm dầu."
Tăng sinh thứ nhì ngạc nhiên khi nghe người thứ nhất lên tiếng. "Chúng ta không nên nói lời nào mới phải," ông phê bình.
"Cả hai vị ngu quá. Tại sao lại nói chuyện?" người thứ ba hỏi.
"Chỉ có tôi là không nói tiếng nào," tăng sinh thứ tư kết luận.

101 câu chuyện thiền, Học Im Lặng - VN thu quan

Friday, May 21, 2010

Chuyện vui cửa Thiền - Page 9 - Lịch Sử Việt Nam

Trích:
Từ bài viết của Ken_girl View Post
Sống rốt cục cũng chỉ là 1 hành trình vật vã để tìm đến cái chết
Tất cả rồi ai cũng sẽ phải chết. Tại sao ta ko chết lúc trẻ. Lúc mà tóc còn xanh và mắt còn long lanh, da còn mịn và môi còn hồng. Để cho ngta ai cũng nhớ đến mình với 1 hình tượng đẹp..
Hờ, người tu hành đâu cần bận tâm đến cái danh nữa, người ta nhớ đến mình đẹp hay xấu thì có nghĩa lý gì. Hơn nữa chết lúc trẻ dễ mang theo sự tiếc nuối về vẻ đẹp của mình, tiếc nuối những thứ mình chưa làm được hoặc chưa được hưởng. Lại mang những tâm ấy sang kiếp sau để lại vật vã chăng? Sao không để đến già, khi tâm đã lắng rồi, chẳng còn ham muốn hay dự định gì, việc phước đức cũng đã làm rồi, cha mẹ cũng đã đi xa rồi, không còn phải bận tâm cái gì nữa để ra đi một cách nhẹ nhàng thanh thản, không vương vấn điều gì?

Lão Xương có nghe như sau: Một chiếc thuyền gặp nạn, những người trên thuyền đều chết cả. Trong đó có một cô gái trẻ đẹp, thấy tiếc nuối nhan sắc của mình nên mãi không chịu rời bỏ thân xác ấy để tìm một kiếp mới. Rốt cuộc thì cô đầu thai thành con giòi, ăn thân xác của mình.

Đi tu mà chỉ xác định giải thoát cho mình, ấy là cái vị ngã, ngăn cản không cho ta đến giải thoát. Cho nên tu hành nghiêm chỉnh là kết hợp song song giữa tu và làm phước cõi trần. Làm phước chính là tu lòng từ bi, thiếu lòng từ bi thì không thể đắc đạo. Tuy vậy cũng không sa đà vào việc làm phước mà sao lãng việc tu.

Vậy thì bận tâm gì đến chết già hay chết trẻ? Cứ "thuận theo Đạo", tu hành và làm phước cho thế gian, lúc nào hết duyên với cõi trần thì nhẹ nhàng buông xả cái thân xác này mà thôi.
Chuyện vui cửa Thiền - Page 9 - Lịch Sử Việt Nam

Sunday, May 9, 2010

chim non :)

Chim non đang bay về phía nam để tránh rét thì bị đông cứng và rơi
xuống một cánh đồng. Trong khi nó đang nằm đó thì Bò cái tới và phóng
uế lên người nó. Trong lúc bị đông cứng vì rét, bãi phân bò lại làm
cho Chim non thấy ấm lên và tỉnh lại. Nó cất tiếng hót vì sung sướng
thì một chú mèo đi qua nghe thấy. Mèo tìm đến bãi phân bò, lôi Chim
non ra rồi ăn thịt.

Bài học rút ra:

1) Không phải bất cứ ai vấy bẩn lên bạn cũng đều là kẻ thù.

2) Không phải bất cứ ai kéo bạn ra khỏi chốn bẩn thỉu cũng đều là bạn.

3) Khi bạn đang ở sâu trong chốn bẩn thỉu, hãy im lặng.
Lê Vũ - Bình địa mộc. - Nguyễn Chí Vịnh!

Bò tót và gà tây

Bài học 2:

Gà tây nói với Bò tót:

- Tôi muốn nhảy lên ngọn cây kia nhưng tôi không đủ sức.

- Vậy thì rỉa phân tôi đi. - Bò tót khuyên.

Gà tây mổ phân của Bò tót và thấy thực sự đủ sức để nhảy lên cành cây
thứ nhất. Ngày tiếp theo, sau khi ăn một ít phân bò, Gà tây nhảy được
đến cành cây thứ hai. Cứ thế đến nửa tháng sau, Gà tây đã lên tới ngọn
cây. Không lâu sau đó, Gà tây bị một bác nông dân bắn rơi.

Bài học rút ra: Sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không
thể giữ bạn ở đó mãi.
Lê Vũ - Bình địa mộc. - Nguyễn Chí Vịnh!

Cáo và Quạ

Bài học 1:

Thấy Quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì, Thỏ con hỏi:

- Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?

- Tất nhiên, tại sao lại không. - Quạ nói.

Vậy là Thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng nhiên, Cáo già xuất hiện,
vồ lấy Thỏ và ăn thịt.

Bài học rút ra: Để được ngồi không, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao.
Lê Vũ - Bình địa mộc. - Nguyễn Chí Vịnh!

Monday, April 19, 2010

The Voice of Happiness

Sau khi Bankei qua đời, người đàn ông mù sống gần với chùa của thiền sư nói đã nói với một người bạn: "Từ khi tôi bị mù, tôi không thể thấy mặt của mọi người, nên tôi phải phán đoán tính cách của người ta qua giọng nói. Thông thường, khi tôi nghe một người chúc tụng ai đó về sự thành công và hạnh phúc, tôi cũng nghe thấy những âm thanh của sự ghen tỵ. Khi một lời chia buồn được nói ra, cũng là lúc tôi nghe thấy sự hài lòng và mãn nguyện, như thể nỗi đau của người này sẽ làm tăng thêm niềm vui của những người khác."

"Chỉ với giọng nói của Bankei, với tất cả kinh nghiệm của mình, tôi thấy nó luôn thành thật. Khi ông bày tỏ niềm vui, tôi chẳng thấy gì người hạnh phúc, và bất cứ khi nào ông ấy nói về nỗi buồn, đau khổ là điều duy nhất tôi được nghe."



After Bankei had passed away, a blind man who lived near the master's temple told a friend: "Since I am blind, I cannot watch a person's face, so I must judge his character by the sound of his voice. Ordinarily when I hear someone congratulate another upon his happiness or success, I also hear a secret tone of envy. When condolence is expressed for the misfortune of another, I hear pleasure and satisfaction, as if the one condoling was really glad there was something left to gain in his own world.

"In all my experience, however, Bankei's voice was always sincere. Whenever he expressed happiness, I heard nothing but happiness, and whenever he expressed sorrow, sorrow was all I heard."

A Cup of Tea

Nan-in, một thiền sư người Nhật trong thời kỳ Meiji(1868-1912), tiếp đón một giáo sư đại học, người muốn đến để hỏi về Thiền.
Nan-in rót trà mời khách. Cốc nước đã đầy, nhưng ông vẫn tiếp tục rót.
Ông giáo sư ngồi nhìn nước tràn ra ngoài đến khi không thể kìm lòng được. "Nó đầy rồi, không thể rót thêm nữa đâu" vị giáo sư nói.
"Giống như chiếc cốc này, trong đầu ngài đã đầy những quan điểm và định kiến rồi. Vậy làm sao tôi có thể chỉ cho ngài về Thiền được." Thiền sư trả lời.




Nan-in, a Japanese master during the Meiji era (1868-1912), received a university professor who came to inquire about Zen.

Nan-in served tea. He poured his visitor's cup full, and then kept on pouring.

The professor watched the overflow until he no longer could restrain himself. "It is overfull. No more will go in!"

"Like this cup," Nan-in said, "you are full of your own opinions and speculations. How can I show you Zen unless you first empty your cup?