Friday, May 21, 2010

Chuyện vui cửa Thiền - Page 9 - Lịch Sử Việt Nam

Trích:
Từ bài viết của Ken_girl View Post
Sống rốt cục cũng chỉ là 1 hành trình vật vã để tìm đến cái chết
Tất cả rồi ai cũng sẽ phải chết. Tại sao ta ko chết lúc trẻ. Lúc mà tóc còn xanh và mắt còn long lanh, da còn mịn và môi còn hồng. Để cho ngta ai cũng nhớ đến mình với 1 hình tượng đẹp..
Hờ, người tu hành đâu cần bận tâm đến cái danh nữa, người ta nhớ đến mình đẹp hay xấu thì có nghĩa lý gì. Hơn nữa chết lúc trẻ dễ mang theo sự tiếc nuối về vẻ đẹp của mình, tiếc nuối những thứ mình chưa làm được hoặc chưa được hưởng. Lại mang những tâm ấy sang kiếp sau để lại vật vã chăng? Sao không để đến già, khi tâm đã lắng rồi, chẳng còn ham muốn hay dự định gì, việc phước đức cũng đã làm rồi, cha mẹ cũng đã đi xa rồi, không còn phải bận tâm cái gì nữa để ra đi một cách nhẹ nhàng thanh thản, không vương vấn điều gì?

Lão Xương có nghe như sau: Một chiếc thuyền gặp nạn, những người trên thuyền đều chết cả. Trong đó có một cô gái trẻ đẹp, thấy tiếc nuối nhan sắc của mình nên mãi không chịu rời bỏ thân xác ấy để tìm một kiếp mới. Rốt cuộc thì cô đầu thai thành con giòi, ăn thân xác của mình.

Đi tu mà chỉ xác định giải thoát cho mình, ấy là cái vị ngã, ngăn cản không cho ta đến giải thoát. Cho nên tu hành nghiêm chỉnh là kết hợp song song giữa tu và làm phước cõi trần. Làm phước chính là tu lòng từ bi, thiếu lòng từ bi thì không thể đắc đạo. Tuy vậy cũng không sa đà vào việc làm phước mà sao lãng việc tu.

Vậy thì bận tâm gì đến chết già hay chết trẻ? Cứ "thuận theo Đạo", tu hành và làm phước cho thế gian, lúc nào hết duyên với cõi trần thì nhẹ nhàng buông xả cái thân xác này mà thôi.
Chuyện vui cửa Thiền - Page 9 - Lịch Sử Việt Nam

No comments:

Post a Comment