Phật cầm một nhúm muối rồi hỏi A Nan:
- Này A Nan, nếu ta cho nhúm muối này vào cốc nước, thì cốc nước này có uống được không?
A Nan đáp:
- Nước sẽ mặn lắm, không uống được.
Phật lại hỏi:
- Thế giờ ta cho nhúm muối này xuống hồ nước này, thì nước hồ có uống được không?
A Nan thưa:
- Chỗ muối đó không đủ làm nước hồ mặn, nên vẫn uống được.
Phật nói:
- Đúng đó A Nan. Nếu tâm ta nhỏ như cốc nước, thì một chút muối này cũng khiến ta trở nên phiền não, mệt mỏi, chán nản, bực dọc, và người khác sẽ không thể uống được. Nhưng nếu tâm ta trải rộng ra như hồ nước, thì những thứ ấy sẽ không thể khiến ta phiền não, mệt mỏi, chán nản, bực dọc được, và ta vẫn là hồ nước ngọt cho mọi người.
Cũng vậy thôi bạn ạ. Nếu bạn tu mà không thấy tâm mình mở rộng, không thấy bản lĩnh mình tăng lên, không tăng trưởng được sự nhẫn nhục và lòng kiên trì, thì hẳn nhiên bạn sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi và chán chường khi đạt đến độ uá hiểu chúng sinh, đau những nỗi đau của chúng sinh, xót xa những nỗi xót xa của chúng sinh, mất mát y như mất mát của chúng sinh, bạn hiểu bạn khóc bạn vật vã đau đớn tột cùng y như chính mình bị vậy... etc.
Nhưng bạn nghĩ xem Phật và các vị tu đắc đạo có như vậy không? Sao trông họ luôn từ bi và an lạc, luôn luôn thanh thản? Vì họ không bất lực, họ tràn đầy bản lĩnh và sức mạnh của lòng từ bi. Cho nên họ cũng chứng kiến như bạn, cũng đau nỗi đau của chúng sinh như bạn, nhưng họ không mệt mỏi, không buồn nản và không tìm cách chạy trốn, mà họ chỉ càng thấy mình phải ở lại để biến cõi ta bà này thành cõi tịnh độ. Còn bao giờ sự nghiệp của họ mới thành công, giải thoát được cho bao nhiêu người, thì đó là do duyên và do nghiệp của mỗi người, không phải là điều khiến họ nản lòng.
Chuyện vui cửa Thiền - Page 10 - Lịch Sử Việt Nam
Friday, June 4, 2010
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment